Bao lần uất ức vì con dâu mà chưa kịp thu thập chứng cứ thì một hôm bà bạn ghé qua rủ đi chùa, bà quên túi lễ sắp sẵn từ tối qua thì nghe tiếng con dâu đang ngồi gác chân lên bàn buôn chuyện với bạn: “Mẹ chồng tao ngu lắm, sợ con bà ấy lo nghĩ nên chẳng bao giờ dám quát nạt tao. Nhưng tao ghét bà ấy, cứ tỏ vẻ đạo đức, chi tiêu tằn tiện chẳng cho tao tự quản lý cửa hàng bao giờ.”
Sự từng trải trong cuộc sống giúp bà kiên nhẫn lắng nghe tiếp câu chuyện con dâu bôi xấu mình. Tiếng cười trơ tráo của đứa con dâu vang vọng cả phòng khách:
“Tối hôm nọ bà ấy đang tắm, tao xuống ngắt cầu dao khiến bà ấy lạnh co ro trong phòng tắm phải mò ra luôn, lúc ấy tao đi từ ngoài vào bảo vừa đi mua túi bột giặt, do điện quá tải tự nhảy automat. Một lần tao bỏ gạch cua vào nem cho bà ấy ăn, bị dị ứng nặng nằm cả ngày ở nhà, mình tao quản lý cửa hàng tha hồ đút túi tiền hàng.”
Không thể nhịn được nữa, bà lao đến cho nó cái tát. Cô con dâu bị đau bất ngờ không nể nang lao vào xô bà ngã ra đất. Đành rằng bà to béo hơn con dâu nhưng dù sao cũng đã ngót 60 tuổi sao có thể đọ lai sức đứa con gái mới ngoài 20.
Thật may là đúng cái lúc đứa con dâu xô ngã thì anh con hiền lành của bà Miền từ cửa đi vào, mắt nhìn thấy rõ cô vợ ngày thường luôn một mực ngoan hiền không ngừng chỉ tay chửi mẹ mình đang nằm nhăn nhó dưới đất.
Bà Miền không ngờ cậu con trai tưởng nhút nhát nhu nhược của mình thẳng tay tát vợ một cái trời giáng khiến cô ta lảo đảo, “cô đang làm gì mẹ tôi thế này, không ngờ cô là cái loại láo lếu thế, cô ra khỏi nhà tôi ngay”.
Dù vẫn còn đau nhưng bà Miền mừng lắm, vì cuối cùng thằng con trai nhút nhát của bà cũng biết thẳng tay “dạy vợ” như thế.
Bà Miền cũng tự trách bản thân đã chịu nhịn hết lần này đến lần khác khiến đứa con dâu trẻ nông nổi như Hiền lấn lướt và cư xử ngày càng thiếu đạo đức.
Sưu tầm

0 nhận xét:
Đăng nhận xét