Từ nhỏ cậu ta đã luôn lải nhải sau lưng tôi:
“Cái mái tóc của cậu nhìn thật kì cục, đáng ghét!”
“Con gái kiểu gì hở chút là động tay động chân, đáng ghét!”
“Đáng ghét, trên đời làm gì có ma mà cậu sợ?”
“Này cái váy màu hồng đó trông đáng ghét quá đấy!”
“Cậu không thể tới lớp một mình được à, đồ đáng ghét!”
“Cậu đã đủ đáng ghét rồi không cần phải kéo theo một đám con trai ngày nào cũng theo đằng sau đâu. Một mình tớ chịu đựng cậu là đủ rồi!”
…
Lớn lên chút nữa, cậu ta vẫn tiếp tục lải nhải:
“Này đồ đáng ghét, tớ nhận được một đống chocolate đấy. Nhưng thứ đáng ghét như vậy chỉ hợp với người như cậu thôi. Này, cầm lấy hết đi!”
“Mấy thứ hoa hòe này thật đáng ghét, rất hợp với cậu đấy, cầm lấy mà chơi cho “có bạn”!”
…
Và tới bây giờ, khi cả hai đứa chúng tôi đã vào cấp ba, cậu ta vẫn ca hoài bài ca mang tên “đáng ghét”:
“Lúc cậu tức giận đừng phồng má với trợn hai mắt lên như thế, đáng ghét chết đi được.”
“Lần sau cậu có thể nghĩ được nơi nào đỡ chán ghét hơn công viên giải trí không?”
…. Không những thế, cậu ta còn có thêm một bài ca đính kèm mang tên “tôi ghét”:
“Tôi ghét tiền tài, giàu sang và phú quý!”
“Tôi ghét công danh, lợi lộc, xa hoa!”
“Tôi ghét thiên đường, chỉ yêu địa ngục…”
“Lương Vĩnh!!! Cậu im miệng đi không thì bảo?” – tôi hét lên. “Rốt cuộc có thứ gì mà cậu không ghét chứ?”
“Con gái gì mà chẳng dịu dàng gì cả. Còn nữa, cậu sao hiểu được những gì tớ làm chứ? Thư Lan, cậu là một kẻ ngốc!” – cậu ta vắt cái cặp qua vai, bộ dáng biếng nhác liếc nhìn tôi. Cái ánh mắt ấy giống như muốn nói:
“Đồ đáng ghét! Nếu cậu không sử dụng bạo lực chắc chắn tớ sẽ nói thêm vài lần đáng ghét nữa! Thật là đáng ghét!”
Ừm, đại loại là vậy.
Sao tôi lại hiểu cậu ta rõ như vậy ư? Đơn giản, cái tên ngày ngày ca cẩm về sự “đáng ghét” của tôi, chính là kẻ đã lớn lên cùng tôi suốt 16 năm qua, cái mà người ta hay gọi là thanh mai trúc mã ấy. Cậu ta tên là Lương Vĩnh, họ Lương tên Vĩnh.
***
“Này Thư Lan!” – một người gọi tôi từ phía sau, “Cái đuôi của cậu đâu rồi?”
“Cái đuôi?” – tôi nhíu mày, quả thực tôi ghét người khác gọi Lương Vĩnh bằng cái biệt danh không mấy hay ho ấy, có thể vì tôi không thích có “cái đuôi” lớn như vậy, cũng có thể vì tôi không muốn ai nói như thế về cậu bạn “thanh mai trúc mã” của mình. Tôi dám chắc mặt tôi bây giờ không có vẻ “hướng thiện” cho lắm. “Nếu cậu muốn hỏi là Lương Vĩnh thì cậu ta đang ở cantin mua bánh bao nhân cải.”
Cậu bạn kia nhìn tôi bằng ánh mắt hơi ngỡ ngàng một chút, rồi rời đi, trong miệng lẩm bẩm cái gì đó, tôi cũng không chắc nữa.
Còn tôi, tôi vẫn đang nghĩ, phải rồi, nếu có một thứ Lương Vĩnh không ghét, đấy chắc chắn chỉ có thể là bánh bao nhân cải.
Thực ra, đã có thời tôi thích ăn bánh bao nhân cải cực. Cực cực thích là đằng khác. Nhưng rồi tới một năm, không viết là ai, luôn vào mỗi sáng sớm mà đặt trước thùng thư nhà tôi một bọc bánh bao nhân cải nóng hổi. Lúc đầu tôi còn hoan hỉ nhận lấy, nhưng dần dần tôi cảm thấy lo sợ vì kẻ gửi bánh bí ẩn kia không hề lộ diện. Mỗi lần nhìn thấy bánh bao, lòng tôi lai run lên, chỉ muốn vứt chúng vào thùng rác.
Khi ấy, Lương Vĩnh nhìn chằm chằm túi giấy đựng những chiếc bánh bao kia trong giây lát, cuối cùng cậu ta giật lấy rồi nói tỉnh bơ:
“Tớ thích ăn nó đấy, cậu không muốn ăn thì đưa đây!”
Từ năm ấy, bữa sáng của Lương Vĩnh lúc nào cũng là hai cái bánh bao nhân cải.
Mặc dù chơi với Lương Vĩnh từ nhỏ, nhưng tôi tự nhận thấy vẫn không theo kịp lối suy nghĩ khác người của cậu ta.
Rõ ràng là một tên rất đẹp trai, học cũng giỏi, gia thế lại tốt, thế nhưng hắn lúc nào cũng làm bộ dáng mình cà lơ phất phơ như một tên hư hỏng thiếu giáo dưỡng. Những khi tôi thắc mắc, hắn nói:
“Dù tớ có thế này thì một người chậm tiêu như cậu vẫn nhận ra tớ đẹp trai, học giỏi, con nhà gia thế. Vậy còn lo gì những người khác không nhìn ra?”.
Tôi nghẹn họng, mặc hắn tiếp tục cái thói quen ấy.
Hồi cấp 2, hắn là tên cứ nhắc tới sử, địa là ngủ ngay lập tức, vậy mà lúc đăng kí ban hồi cuối năm lớp 9, chẳng hiểu mắt mũi lem nhem kiểu gì lại điền nguyện vọng vào ban xã hội. Để tới bây giờ, hắn lúc nào cũng theo sau tôi lải nhải:
“Cậu phải chịu trách nhiệm, phải chịu trách nhiệm đấy nhé!”
Tôi lật bàn:
“Lương Vĩnh!!! Tôi rốt cuộc thiếu nợ cậu cái gì hả?”
“Hừm! Hừm!” – cậu ta lẩm bẩm cái gì đó như là “cả đời”, tôi lắng tai nghe nhưng chẳng nghe được gì nữa, đành từ bỏ.
***
Lương Vĩnh bệnh, mấy ngày rồi đều nghỉ học, tôi bèn mò qua nhà cậu ta, đem tập vở đã chép có ghi đầy đủ chú thích của mình cho cậu ta, đồng thời mua theo mấy cái bánh bao nhân cải.
Thấy tôi tới, mẹ của Lương Vĩnh cười hiền vẫy vẫy tay:
“Thư Lan! Lại đây đi! Vĩnh nó ngủ rồi, qua đây cùng dì nấu cháo cho nó!”.
Hai nhà chúng tôi vốn thân thiết, thành ra tôi cũng không ngại ngùng, đặt mấy cuốn vở lên bàn, tay xách gói bánh bao xuống bếp:
“Dì Lương! Mấy cái bánh này để lát Lương Vĩnh dậy ăn cùng với cháo cũng được đấy! Dì đứng qua đi, để đó con làm nốt cho.”
Mẹ của Lương Vĩnh đón bánh bao từ trong tay tôi, cười cười nói:
“Thằng bé này ngày trước sống chết cũng không động tới một miếng cải, ấy vậy mà một năm kia chẳng hiểu vì sao lại đột nhiên ăn bánh bao nhân cải tới nghiền.” – nói rồi lắc lắc đầu đem bánh bao cất vào lồng hấp, dường như cũng không quá hiểu đứa con trai nhà mình.
Tôi nghe mà nhíu nhíu mày. Hình như, có một lần nào đấy, Lương Vĩnh đã nói với tôi, cậu ta từ nhỏ, thích nhất chính là cải đấy. Lúc ấy tôi cũng cười cười bỏ qua, ai mà nhớ được hồi nhỏ cậu ta thích ăn gì chứ?
***
Tôi và Lương Vĩnh cãi nhau. Chuyện chẳng biết là bắt đầu từ đâu, là ai đúng ai sai, chỉ biết cuối cùng tên ngốc ấy vẫn nói cái câu muôn thuở kia:
“Đồ đáng ghét!”
Tôi thực sự rất mệt mỏi, một câu “Đồ đáng ghét” của cậu ta lập tức khiến nước mắt tôi không kìm giữ được, cứ thế mà trào ra.
“Đồ ngu ngốc! Lương Vĩnh, cậu là đồ ngu ngốc!” – tôi hét vào mặt cậu ta rồi cứ thế bỏ chạy. Thích một người con trai như vậy, Thư Lan, mày cũng là một đứa ngu ngốc.
Tôi chạy băng qua đường, chẳng buồn nhìn xem có xe hay không. Trong giây lát tự nhiên tôi có ý nghĩ: “Không biết mình bị xe tông thì Lương Vĩnh có đau lòng không nhỉ?”. Thật ngu ngốc! Ừ, dĩ nhiên tôi biết điều đó là ngu ngốc.
“Thư Lan!” – tiếng Vĩnh ngu ngốc vang lên, đồng thời tiếng phanh chói tai và một âm thanh va chạm nặng nề vang lên:
“Bịch!” – Lương Vĩnh đẩy tôi ra, người va vào mũi xe, cả người đổ rạp xuống đất, đầu cậu ta chảy ra một ít máu. Thật chói mắt.
“Này! Lương Vĩnh!!! Cậu không thể chết đâu! Làm ơn! Cậu không thể chết!” – tôi bật khóc nức nở, chẳng biết làm gì ngoài khóc lóc. Trước kia tôi đã không ngừng cười mấy nữ chính trong phim, thời gian khóc lóc như vậy không bằng gọi cứu thương cho rồi. Nhưng lúc này đây, tôi thực sự không còn đủ tỉnh táo để làm việc có lí trí như vậy được. Dường như, ngay lúc thấy Lương Vĩnh nằm xuống, tôi chỉ còn nghĩ tới một điều duy nhất, cậu ấy phải sống, nhất định phải sống.
“Khó…c… Khóc cái gì chứ? Tớ còn chưa có chết!” – giọng cậu ta yếu ớt vang lên.
“Đồ đáng ghét! Không cho cậu nói chết!” – tôi vội vàng bưng miệng cậu ta.
“Thư Lan ngu ngốc! Cậu che miệng tớ một hồi nữa thì tớ thực sự sẽ chết đấy.” – cậu ta gạt tay tôi ra, nở nụ cười nhàn nhạt, nhưng trong đáy mắt lại là sự đắc thắng. “Đây đâu phải trên phim đâu mà nhanh chết thế, nếu có là phim thì đây cũng là phim superman, tớ cũng không dễ chết như vậy. Cố gắng bao nhiêu năm cuối cùng cũng chờ được tới lúc cậu cũng nói ghét tớ!”
Tôi liếc cậu ta một cái, chẳng rõ làm sao.
“Ghét của nào trời trao của nấy! Ngốc ạ! Thế nên tớ ghét cậu lâu rồi!” – cậu ta nói, hai mắt dần khép lại.
Tôi cuống cuồng gọi cậu ta tỉnh:
“Không được ngủ! Không được ngủ! Có người gọi cứu thương rồi! Cậu mà ngủ tớ sẽ không ghét cậu nữa. Lương Vĩnh!”
Cậu ta lại mở mắt ra một lần nữa, lần này khuôn mặt hoàn toàn nghiêm túc:
“Không ghét? Vậy cậu thích tớ chứ, Thư Lan?”
“Tớ…” – tôi đỏ mặt, “Ừ, tớ cũng thích cậu!”
…..
Ngày hôm ấy, Lương Vĩnh nhập viện, gãy ba cái xương sườn, chẳng hay ho gì mà cậu ta vẫn cười toe. Điều duy nhất khiến tôi thấy thoải mái đó là, sau ngày ấy, tôi không cần nghe bài ca “tôi ghét” của Lương Vĩnh nữa. Đồng thời, cái tên siêu cấp ngốc nghếch kia, không còn là “cái đuôi” của tôi nữa, mà cậu ta, bây giờ, đã trở thành một phần “trái tim” của tôi rồi!
- Ăn gian ! Phải như này mới chịu !
Vinh cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên môi cô một cái thật dài , vòng tay siết chặt , ngây ngất ( nói như kiểu của một cô nàng mê ngôn tình như Chi là "ngọt đến mức hoa kia quên cả tàn , mặt trời kia chẳng muốn lặn ) ...............
Tiếng ghita réo rắt trôi đi trong những buổi chiều , trôi đi cùng một câu chuyện về một chàng trai lạnh lùng nhưng có một trái tim ấm áp với một cô gái lớn đầu nhưng rất trẻ con ...
- Anh ơi !
- Ơi !
- Phải là "anh đây" chứ !
- Không !
- Anh ơi !
- Gì ?
- "Anh đây" !!!!!!!!!!!!!!!!!!
- Không có gì thì thôi !
- Em muốn đi vòng vòng !
- Chiều nay anh bận rồi !
- Sáng mai nhé ?
- Anh không hứa !
Và sáng hôm sau trong con hẻm nhỏ có chàng trai mặc áo caro cam , áo khoác xám hờ hững không buồn gài dây kéo đèo theo cô gái mặc áo khoác dày cộm mà vẫn than lạnh:
- Anh ơi ! Lạnh hai cái tay !
- Chặt đi ! Khỏi lạnh bây giờ và mãi mãi !
- Thôi , chặt đi rồi thì hai túi áo này bỏ cho ai !
Chi xọc hai bàn tay vào túi áo khoác của Vinh , tranh thủ nhéo anh một cái . Tay lái lảo đảo một chút :
- Biết đau không ?
- Không !
- Ngon !
Vinh cho một tay vào túi áo , bóp tay cô một cái thật mạnh rồi giữ chặt bàn tay nhỏ bé trong bàn tay mình . Tiếng "á" chưa vuột ra khỏi cổ đã bị cảm giác ngọt ngào níu lại ....
Đôi bản nhạc Trịnh , vài ba bài hát buồn buồn mà Chi chẳng biết tên , một vài bài hát đang thịnh hành nào đó ... Chi bắt đầu nghiện tiếng đàn mất rồi , cứ nghe tiếng đàn ghita là cô lại nghĩ đến tiếng ghita của anh , tiếng ghita phừng phừng của một "nghệ sỹ lớn" .
.
.
.
.
2/ Nốt trầm
"Giận hờn vu vơ có thể khiến đôi ta xa nhau ...
Thế nên đừng giận anh em nhé ... Anh thương em vậy mà ... "
.
Đôi lúc Chi không hiểu nổi mình , vì sao lại yêu Vinh nhiều đến thế , có biết rằng đó chỉ là một sự chông chênh hay không ? Ngày Vinh phải đi ngày càng gần , Chi càng hoang mang , Chi sợ sự xa cách sẽ khiến tình cảm mờ phai .
Những lo lắng đó ngày càng lớn , những điều tưởng chừng như nhỏ bé lại khiến cho cả hai cãi nhau “phải chăng anh ấy sẽ thay đổi ? phải chăng anh ấy sẽ dần lãng quên mình ? Khi người ta cô độc người ta dễ dàng ngã lòng trước những người xa lạ , liệu anh ấy có vậy không ?” . Vinh hiểu những điều đó nhưng chẳng biết làm sao hơn , ba năm du học sẽ làm nhiều thứ đổi thay “liệu cô ấy có chờ mình trở về hay không ? Trong ba năm đó ai sẽ ở bên cô ấy , sẽ lo lắng cho cô ấy mỗi khi cô ấy thức thâu đêm chỉ vì ý tưởng cho một truyện ngắn mới?”
Giận hờn sau những cuộc tranh cãi , đuối sức vì những lo lắng thầm lặng , mệt mỏi với những vụn vặt trong đời sống …. Chuyện tình không như bản tình ca …
3/ Chẳng có ai yêu anh/em thật lòng như em/anh ….
Sân bay ồn ào , đông đúc nhưng cũng thật vắng lặng … Chi không đến . Vinh thẫn thờ ôm từng người thân , từng người bạn , cố gượng cười kéo vali vào trong , không ngoảnh đầu nhìn lại . Tạm biệt nhé ! Chỉ là xa mặt thôi , không bao giờ cách lòng đâu nhé ! Anh yêu em , Chi !
Chi nép mình ở một góc xa , lặng lẽ nhìn người mình thương đi xa dần , nước mắt tuôn rơi . Vinh ơi , em không muốn chấp nhận sự thật là mình sẽ phải xa cách nhau trong một thời gian dài như vậy ! Em sợ mình không kìm được nước mắt khi đứng trước mặt anh !
4/ Chẳng có lý do nào khiến đôi ta phải cách xa ….
Cuộc sống xa nhà thật chẳng phải dễ dàng gì , nhiều khi Vinh bận tới mức chẳng còn thời gian cho ghita nữa , muốn nhắn một tin cho Chi nhưng lệch múi giờ , trễ quá mất rồi , chắc Chi đã ngủ …
Nhưng Chi chưa ngủ đâu , để lấp đầy nỗi nhớ , Chi học rất nhiều , làm đồ handmade rất nhiều , gấp origami rất nhiều , viết rất nhiều truyện ngắn . cố làm sao để đừng suy nghĩ về những kỷ niệm …
Cuối tuần Vinh ngủ nướng một tí rồi trở dậy , xuống tầng dưới , gõ cửa phòng người bạn mới quen để hỏi mượn cây ghita . Sân nhà vắng ngắt , tiếng ghita của Vinh nghe buồn da diết , Vinh quyết định sẽ ghi âm lại bài hát quen thuộc và lời nhắn cho Chi rồi nhờ người bạn chụp giúp 1 tấm hình …
Tối hôm ấy , trở về sau một ngày làm thêm , Chi uể oải online , chợt thấy tin nhắn của Vinh , lòng Chi thắt lại , nước mắt cố kìm nén lại tuôn trào … Trong bức ảnh , Vinh ngồi trên ghế đá , mười ngón tay tạo thành hình một trái tim be bé , Chi vừa ngắm bức ảnh vừa nghe tiếng đàn quen thuộc và giọng hát trầm trầm …
“…Chỉ cần được em yêu anh thật lòng , vì nhìn ngoài kia mà xem , chẳng ai thay thế vị trí của em trong trái tim này , có phải không ? Xin dành cho em hết yêu thương này ...."
Sưu tầm

0 nhận xét:
Đăng nhận xét