Chị đón Hương về nhà mình cách đây nửa năm, khi ấy chị bắt đầu đi làm trở lại, con thì gửi đi nhà trẻ, cần có người giúp việc để thu vén việc nhà. Ngay tuần đầu tiên làm ở nhà chị, Hương đã tỏ ra là người biết điều, tháo vát, nhanh nhẹn nên chị rất tin tưởng và yêu quý. Một phần nữa chị chọn Hương là bởi ngoại hình của Hương không đẹp cho lắm, làn da bánh mật, thêm cả hàm răng cái chìa cái thụt vô tổ chức nữa. Chồng chị cho đến tận bây giờ vẫn tỏ ra xa lạ với Hương nên chị khá yên tâm.
Đợt này chị nhận chuyến công tác đột xuất 3 ngày. Từ khi kết hôn đến nay, đây là lần đầu tiên chị phải xa chồng xa con. Trước khi đi, chị đã dặn dò Hương kỹ lưỡng, thậm chí còn lên cả một cái bảng thực đơn chi tiết, đầy đủ cho Hương đi mua đồ (hàng ngày chị vẫn là người mua thức ăn). Chị không mảy may suy nghĩ đến việc chồng chị và Hương lại tranh thủ 3 ngày vắng mặt chị để tằng tịu với nhau.
Phải đến khi về nhà, thằng bé con lao ra đón mẹ rồi bi bô tố cáo: “Mẹ ơi, con thấy bố lôi chị ô sin vào phòng khóa trái cửa lại” thì chị mới ngã ngửa ra. Người ta nói “đi xa hỏi già, về nhà hỏi trẻ” cấm có sai. Chắc chồng chị tưởng thằng bé không biết gì nên mới dám “hành sự” ngay trong nhà như thế.
Chị nén giận, vẫn cố tỏ ra bình thường. Những ngày sau chị chú ý quan sát động tĩnh của hai người họ, thấy cả hai rất bình thường, thái độ xa cách với nhau. Rồi cuối tuần đó, chị lấy cớ có chút quà công tác để sang biếu bà ngoại rồi đưa con ngủ luôn ở đó. Chồng chị nói rằng đang mắc chút dự án phải thức khuya làm nốt nên không sang được, chị gật đầu, trong đầu thầm hiểu cái “dự án” anh ta nói là gì rồi.
Vừa sang nhà ngoại một lúc, chị lẻn về nhà. Trong nhà tối om không ánh sáng, chị cố mở cửa thật khẽ rồi rón rén bước vào. May cho chị là trùng hợp hôm ấy nhà bên đang tụ tập hát karaoke rất to nên chị thuận lợi chui vào nhà mà không để ai phát hiện. Vừa lò dò bước lên phòng, chị suýt trượt chân khi nhìn thấy cô ô sin của mình chỉ quấn độc cái khăn tắm trên người chạy từ phòng tắm và phòng chị. Chị hít thật sâu 3 cái để trấn tĩnh rồi hùng hổ xông vào phòng, quả nhiên, hai người họ đang “trai trên gái dưới” tình tứ.
Vừa thấy chị, anh đẩy vội Hương ra rồi lắp bắp:
– Ơ.. em.. em.. sao em lại về giờ này?
– Tôi về xem cái dự án của anh thế nào. Quả nhiên là phải thức khuya mới làm được!
– Em.. em à.. bọn anh mới chỉ lần đầu…
– Anh đừng có già mồm, tôi biết hết chuyện rồi. Anh là cái loại khốn nạn. Anh có biết câu đầu tiên thằng Ỉn nói khi chạy ra đón tôi là gì không, nó khoe anh kéo ô sin vào phòng khóa trái cửa lại đấy. Sao anh có thể làm cái trò bẩn thỉu đấy ngay trong căn nhà tôi và anh xây nên chứ?
Càng nói, lửa giận càng bốc lên, chị vơ lấy tập tài liệu trên bàn, cứ thế đánh chồng túi bụi. Anh luống cuống chỉ biết co người lại chịu đòn. Vứt tập tài liệu qua một bên, chị lại xông ra túm tóc Hương, tát liên tiếp.
– Cái loại gái lẳng lơ cướp chồng người này! Tao đối xử với mày bao lâu nay tốt đẹp như thế mà mày dám ngủ với chồng tao à?
Hương khóc lóc van xin chị nhưng chị không thể ngăn được mình mà cứ thế đánh cho cô ta thâm tím mặt mày. Chị đuổi Hương ra khỏi nhà, ném quần áo vào mặt cô ta rồi cấm không bao giờ được bén mảng lại đây nữa.
Xong xuôi, chị gạt nước mắt chạy ra xe phóng đi. Đánh họ, chửi mắng họ có thể làm cho chị hả giận nhưng còn sự tổn thương này sẽ chẳng bao giờ mất đi cả. Chị tin tưởng chồng là thế, vậy mà chỉ có 3 ngày vắng chị, anh đã phản bội trắng trợn. Đàn ông là giống loài bạc tình, giờ chị đã thấm thía điều đó.
sưu tầm

0 nhận xét:
Đăng nhận xét