Tôi đã thành đàn bà khi mới 14 tuổi. Một thời gian dài tôi chìm trong đau đớn và tuyệt vọng.
Ám ảnh về thân hình gã ‘yêu râu xanh’ ngày ấy luôn hiển hiện trong tâm trí tôi.
Nỗi đau thể xác giày vò, tinh thần tôi còn bị khủng hoảng nghiêm trọng. Tôi sợ ánh mắt thương hại của người khác hay những cái nhìn dò xét của người xung quanh.
14 tuổi, cú sốc đầu đời quá lớn đối với một cô bé khiến tôi trở nên trầm cảm và mắc chứng sợ đàn ông. Tôi đến trường trong âm thầm và lặng lẽ.
Lên đại học, mẹ gửi gắm tôi cho giảng viên phụ trách, nhờ cô giáo giúp đỡ cho tôi tham gia các hoạt động ngoại khóa.
Nhờ có những chuyến đi từ thiện, từ một người sống lặng lẽ, vô cảm với đời, tôi tích cực tham gia vào những chuyến đi dài ngày, đến với những em bé vùng cao.
Và tôi tình cờ quen anh trong một chuyến đi.
Luân năng nổ trong mọi hoạt động, tích cực tham gia các chuyến đi thiện nguyện. Thấy tôi chẳng bao giờ nói chuyện, Luân đến làm quen, bắt chuyện. Tôi không cười cũng chẳng đáp lời…
Cứ thế 3 tháng liền, Luân luôn mở lời mỗi khi gặp tôi và bằng một cách nào đó, dường như anh hiểu rõ nỗi đau trong lòng tôi.
Anh bảo: ‘Sẽ ở bên cạnh em cho đến ngày em mỉm cười một cách vô tư, cho đến ngày em không còn sợ hãi nữa mà chấp nhận tình cảm của anh.
Anh tin em sẽ làm được. Không ai sống mãi trong quá khứ, xin em hãy vượt qua bóng tối của quá khứ. Bên cạnh em còn có ba mẹ, có bạn bè và… cả anh nữa’.
Thế rồi lần đầu tiên sau cú sốc đầu đời, tôi bắt đầu để ý đến một người con trai.
Tôi thấy nhớ những chuyến đi có Luân bên cạnh, thấy nhớ nụ cười của anh, thấy buồn mỗi khi có người con gái nào đó quấn quýt bên anh nhưng chẳng dám nói cho Luân hiểu.
Ba năm dài đằng đẵng, Luân kiên nhẫn bên tôi, giúp đỡ tôi vượt qua những khó khăn trong cuộc sống
Cho đến một ngày, Luân ngỏ lời yêu. Nhịp đập con tim tôi trở nên bấn loạn. Và Luân khẽ khàng đặt trên môi tôi nụ hôn ngọt ngào…
Đây là lần duy nhất, kể từ giây phút gã ‘yêu râu xanh’ cướp mất đời con gái của tôi, tôi gần gũi với một người con trai đến thế.
Nhưng phút chốc, quá khứ đau thương hiện về, tôi đẩy Luân ra, tát thẳng vào mặt anh rồi bỏ chạy trong mưa.
Bên Luân, tôi cảm thấy mình được che chở, được vỗ về như đứa trẻ. Nhưng tôi sợ, sợ quá khứ đau đớn của tôi.
Người con trai hoàn hảo như Luân có biết bao cô gái si tình ‘xin chết’. Người như tôi mãi mãi không xứng đáng với anh.
Anh phải cưới một cô gái xinh đẹp, trinh nguyên đến vẹn toàn. Là người con gái khác chứ không phải tôi.
Tôi sợ… rồi tôi chạy trốn. Tôi khóa sim, cắt đứt hết mọi liên lạc với anh.
Một ngày đến trường mệt mỏi, tôi tìm đến con đường quen thuộc, ngày tôi và Luân thường hay tản bộ.
Bất chợt, tôi thấy anh, gương mặt u buồn gục đầu bên ghế đá.
Sợ anh có chuyện gì, tôi hốt hoảng chạy đến. Và tôi thở phào nhẹ nhõm khi thấy mắt Luân nhắm nghiền, anh đang ngủ một cách ngon lành.
Chợt đôi tay tôi trở nên nóng ấm. Luân nắm chặt tay tôi, kéo vào lòng anh rồi trao cho tôi một nụ hôn nồng cháy. Tôi cảm nhận được vị mặn đắng trên môi…
‘Anh muốn bù đắp cho quá khứ của em, cô bé ạ. Anh muốn là người mang đến cho em những nụ cười.
Chuyện trong quá khứ, xin em đừng nghĩ đến nữa. Anh chưa bao giờ đánh giá phẩm chất của người phụ nữ qua trinh tiết nên xin em đừng trốn tránh anh.
Hãy quên đi quá khứ đau thương, đừng để nó giày vò trái tim yếu đuối của em nữa, em nhé?’, Luân thủ thỉ.
Nước mắt tuôn rơi, tôi chỉ biết gục đầu vào ngực anh thổn thức.
Sưu tầm

0 nhận xét:
Đăng nhận xét