Tôi đã chạy trốn vào đây được 1 tuần rồi. Ai cũng tưởng là 2 vợ chồng tôi đang đi du lịch chứ đâu ngờ được sự thể là chỉ có một mình tôi đang chạy trốn.
Tôi chạy trốn khỏi nhà chồng vào đúng nửa đêm tân hôn. Tôi vẫn biết là mẹ chồng tôi không ưa gì một cô dâu nghèo như tôi cả, nhưng không ngờ bà sỉ nhục cả gia đình tôi đến vậy.
Tôi vốn quê ở miền trung xa xôi, ra Hà Nội để học đại học. Từ ngày bước chân ra khỏi nhà để đi học tôi quyết tâm không trở về quê vì ở nhà quá khổ. Bố mẹ tôi đã phải bán trâu và bán cả lúa non để tôi có đủ tiền nhập học. Nhìn các em nheo nhóc ở nhà, chân bám bùn đi học trời mùa đông rét căm căm, tôi gạt nước mắt ôm cả gia tài của cả nhà mà bước đi.
Tôi bị ám ảnh bởi cái nghèo của vùng quê tối chưa đến 9 giờ đã tắt đèn đi ngủ vì cũng chẳng có gì để làm hay để xem. Muốn xem internet phải đi bộ ra tận nhà văn hóa xã thì may ra mới có thể có được mạng phủ sóng. Cái nghèo nó như một giấc ác mộng suốt cuộc đời này của tôi.
Tôi loay hoay chật vật đi học, đi làm thêm ở đất thủ đô phồn hoa, đầy cạm bẫy và cũng đầy cuốn hút này. Rồi tình cờ tôi gặp chồng tôi bây giờ. Anh vốn là một công tử nhà giàu chính hiệu. Mọi người vẫn bảo anh cố lấy cái bằng rồi ra trường chứ chỗ ngồi đã đc định sẵn rồi, đâu có vất vả và trầy trật kiếm việc sau khi ra trường.
Mặc dù choáng ngợp trước thế giới của anh, nhưng tôi không có ý định bước chân vào đấy. Bởi cuộc sống của anh nó quá xa lạ so với của tôi. Tôi không có cảnh sinh nhật ở nhà hàng, không có bạn bè phóng xe ô tô đi chơi, đi dã ngoại cuối tuần.
Tôi quá sốc khi nghe những lời nói của mẹ chồng
Anh săn đón suốt 2 năm trời. Anh bủa vây các mối quan hệ của tôi và cuối cùng thì tôi cũng phải chấp nhận tình cảm của anh. Ngày đầu tiên anh đưa mắt về nhà thăm bố mẹ anh, tôi thực sự bị sốc. Mẹ anh nhìn tôi cứ như anh đưa ô sin về nhà. Bà dò xét tôi và tỏ thái độ khinh bỉ. Chắc bà cho rằng tôi nghèo hèn nên cố bám víu lấy anh để hưởng giàu sang.
Ăn cơm ở nhà anh xong, tôi phụ giúp giúp việc dọn dẹp. Bà quây quẩy sang phòng khách và bảo bác giúp việc: "Chị cứ để đấy cho cô ấy làm. Mỗi chút việc làm cho quen đi. Ở đây không có kiểu đũa mốc chòi mâm son đâu!". Anh choáng váng nhìn mẹ, tôi ngơ ngác nhìn 2 người. Biết rằng mẹ anh không ưa gì tôi, nhưng tôi không nghĩ bà có thể nào nói ra những lời đó.
Với tôi, chuyện dọn dẹp nhà cửa, hay lao động tay chân đã quá quen. Tôi vốn chịu khổ và chịu khó từ khi mới sinh ra mà!!! Nhưng tôi không chịu được cái cảm giác bị người khác nhục mạ như vậy.
Tuy nhiên anh ra sức thuyết phục. Anh thậm chí còn bỏ nhà đi để gây sức ép buộc mẹ anh phải cho anh cưới tôi. Sau 2 năm nữa kiên trì, cuối cùng mẹ anh đành phải nhân nhượng.
Thế nhưng khốn khổ cho tôi, ngày cưới là ngày tôi thấm thía sự khác biệt giữa 2 gia đình chúng tôi và sự quá quắt của mẹ chồng.
Nhà tôi nghèo, bố mẹ không có gì, tôi tích góp được ít tiền để tổ chức đám cưới và đưa cho mẹ xuống huyện mua được sợi dây chuyền 2 chỉ làm của hồi môn. Hôm cưới, nhà chồng tôi trao rất nhiều vòng vàng, nhẫn vàng cho hai đứa. Mẹ tôi người gầy khắc khổ lên bục lớn trao cho con gái mà ai cũng ngước nhìn ái ngại. Sự chênh lệch của hai họ hiện rõ sẵn. Tiếng vỗ tay của bạn bè chúc phúc cho hai đứa không át nổi những tiếng xì xào bên dưới.
Ngày hôm đó mệt mỏi vô cùng. Tối về sau khi dọn dẹp nhà cửa và vừa đặt lưng xuống giường cưới thì mẹ chồng gõ cửa. Bà vừa đặt chân vào phòng đã chỉ tay thẳng mặt tôi mắng xối xả: “Chưa sống ngày nào mà đã giở trò lừa dối nhà này. Tại sao bao nhiêu phong bì mừng cưới lại bị thiếu. Khách gần 400 người mà chỉ có 395 cái phong bì mừng cưới là thế nào? Mày định hẫng tiền phong bì cưới về cho nhà đẻ mày à?”
Tôi trố mắt không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chồng tôi đứng dậy can ngăn mẹ chồng bình tĩnh. Tôi khóc không kìm được nước mắt. Đúng lúc đó, bà lại giật cái dây chuyền vàng bố mẹ tôi trao trên cổ bảo: “Đây mà là quà cưới à? Nhìn đã biết vàng giả. Rặt cả một nhà lừa đảo”.
Tôi chết lặng không nói nên lời. Hóa ra bố mẹ tôi nghèo chưa từng biết vàng bạc là gì, bị lừa mua phải vàng giả.
Tôi không thể nào đứng đỏ để bà nhục mạ thêm nữa. Tôi ôm vali vẫn còn nguyên chưa hề mở ra và lao ra khỏi nhà. Tôi biết được rằng không bao giờ tôi có thể ở trong ngôi nhà này được.
Tôi trốn đi một nơi rất xa, tắt hết liên lạc mặc dù biết rằng chồng tôi đang đỏ mắt tìm kiếm. Anh không dám nói với bố mẹ tôi việc tôi bỏ nhà đi ngay trong đêm tân hôn.
Mặc dù rất nhớ chồng, nhưng tôi không thể nào nguôi được nỗi nhục này. Tôi không biết làm sao có thể đối mặt với chuyện này. Mẹ chồng tôi cũng chỉ có một mình chồng tôi thôi. Bố chồng tôi mất sớm, bà ở vậy nuôi con một mình và một tay gây dựng công ty riêng ăn nên làm ra như bây giờ.
Thế nhưng không có nghĩa là bà có thể coi thường gia đình tôi đến như thế! Chẳng lẽ vì nhà tôi nghèo mà bà có thể thốt ra những lời như vậy về bố mẹ tôi.
Sưu tầm

0 nhận xét:
Đăng nhận xét